Hắnvừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ bia xong là hắn chửi. Bắt đầuchửi trời. Có hề gì? Trời có của riêng của nhà nào? Rồi hắn chửi mạng.Thế cũng chẳng sao: Mạng lởm nhưng chẳng là ai.

Tức mình hắn chửi ngay tất cả làng Blog Việt.Nhưng cả làng Blog Việt ai cũng nhủ, "Chắc nó trừ mình ra!". Không ailên tiếng cả. Tức thật! Ồ! Thế này thì tức thật! Tức chết đi được mất! Ðã thế, hắn phải chửi cha đứa nào không chửi nhau với hắn. Nhưng cũng không ai ra điều. mk!
Thếthì có phí can bia hơi Hà Nội 5lít với con mực khô nướng không? Thế thìcó tốn tiền hắn online không? Không biết đứa chết mẹ nào cứ tạo ra bloglàm cho hắn khổ đến nông nỗi này. Aha, phải đấy, hắn cứ thế mà chửi, hắn chửi đứa chết mẹ nào lôi kéo hắn lên blog đong gái, lên blog post bài! Hắn nghiến răng mà chửi cái đứa đã xúi giục đi thi này thi kia ! Nhưng biết đứa nào đã lôi kéo hắn lên blog! Có trời mà biết! Hắn không biết, cả làng Blog Việt cũng không ai biết...

Mộtanh luyện Võ Lâm Truyền Kỳ, một buổi sáng tinh sương đã thấy hắn mệtmỏi và xám ngắt trong chiếc quần Dệt Kim Đông Xuân và cái áo phôngHoàng Tấn bên bãi rác, cạnh nhà xác Văn Điển. Anh ta rước lấy và đem về"Tẩy Thủy" cho một người đàn bà góa mù. Người đàn bà góa mù này ban hắncho một bác phó cối kiếm BỘ RỒNG XANH cày Mu, và khi bác phó cối nàychết vì mải mê theo những Vũ Điệu Hiphop của AUDITION thì hắn bơ vơ,hết đi ở cho quán này lại đi ở cho quán nọ.
Nămhai mươi tuổi, hắn trông hàng net cho ông Bá Kiến, ăn tiên chỉ củalàng. Một con người nổi tiếng với tài chém gió thành bão, thân tiềmtuyệt thế võ công Đong Gái Chân Kinh 72 Thức, đã tôn vinh hắn từ nông dân lên công dân thành thị, từ trai thôn quê lên Hot Boy Blog Việt. Cộng thêm kiến thức vô hạn về mạng, chat nhanh như chớp kèm theo một list "hàng kẹt Net" dài như sông Hoàng Hà khiến hắn đi đến đâu là già trẻ lớn bé, từ "U sơ sinh" cho đến đến "U xuống lỗ" chết mê chết mệt đến đó.

Tấtnhiên, là một người trưởng thành từ vùng đất hoang dã, cộng thêm tinhthần quán triệt "Trẻ không tha, già không thương" hắn đã làm tan nátbiết bao bông hoa Cứt Lợn, vùi dập biết bao bông Vạn Thọ. Với những tốchất trên, Chí Phèo đã hút hồn biết bao nhiêu cô gái trong làng BlogViệt nói riêng và trên toàn thế giới nói chung. Nổi tiếng là người cótính tình ôn hòa, dịu dàng, súc vật không giết, trẻ con không la... Vì hắn sợ sẽ đánh nhầm phải con mình!!!


Tiềnthì đối với hắn cứ gọi là "biển" với một tài khoản khổng lồ từ việc hắnhack Credit Card chùa trên mạng. Thiên hạ nào có hay, có người thì bảohắn buôn ma túy cho Trịnh Xuân Thủy để tiêu xài. Mỗi người nói mộtcách. Chẳng biết đâu mà lần. Chỉ biết một hôm hắn mặc áo rách bị người ta đưa lên con Maybach 62S rồi biệt tăm đến bảy, tám hôm rồi một hôm, hắn lại lù lù ở đâu lần về.

Hắnvề lớp này trông khác hẳn, mới đầu chẳng ai biết hắn là ai. Trông đặcnhư thằng dân chơi! Cái đầu thì nhuộm xanh nhuộm đỏ, cái răng thì vàngkhè vì rít thuốc nhiều, cái mặt thì đen mà rất câng câng, hai mắt gườmgườm trông gớm chết! Hắn mặc áo "Giáp Lò Rèn" (Ralph Lauren) đen với quần "Lê Vịt " (Levis) vàng. Cái ngực phanh, để lộ rõ chiếc dây chuyền mỹ kí mạ vàng 18 ga-ra mà hắn mới mua ở... chùa Hương. Trông chơi vãi!

Kể từ đó, từ "Những người khốn khổ" (Victo Hugo) hắn đã "đú theo chiều gió",cuốn vào những cuộc thi avatar bất tận, những cuộc theme design khôngcó điểm dừng, hắn như chiếc tuần dương hạm lênh đênh trên các blogkhông biết bến đỗ là đâu... Con người cục cằn, thô lỗ này còn đâu, thayvào đó là là một dân chơi chém gió thành thần, khét tiếng Blog Việt.Khoác trên người anh bây giờ là những hàng hiêụ như "Đôn Chề Gắp Mà Ăn" (Dolce & Gabbana), "Ác Ma Ni Ếch Chiên" (Armani Exchange)... cùng với một dàn xe bóng bẩy như "BẾ EM VỀ" (BMW), "Xe ra gì" (Ferarri)... đã đẩy hắn lên hàng HOT Blogger tại vùng đất khét tiếng bon chen và thị phi này...

Hắnlại vào Hải Xồm uống cho vơi hết nỗi buồn, uống cho "chỉ có bia mớihiểu bụng mênh mông dường nào, chỉ có bụng mới hiểu bia đi đâu về đâu".Sau khi đánh chén hết 2 đĩa chả ****, 1 bát rựa mận, 2 cái đùi **** và 5lít bia hơi, hắn liêu xiêu lẹo vẹo ngồi lên con PS. Nhưng hắn không vềngôi nhà 5 tầng giữa bãi tha ma mà đóng thẳng ra sông Hồng. Hắn định sẽnhảy xuống tắm cho khỏi ngứa rồi lăn ngay ra vườn mà ngủ. Tội gì chuivào nhà, bức đến không còn mà thở được. Một thằng như hắn, đập đầukhông chết, huống hồ là gió sương... Ðến bờ sông hắn dừng lại, vì hìnhnhư có người. Có người thật, và hắn ngây ra nhìn.
Hắn nhìn giữa hai kè đá và tựa lưng vào một gốc cột điện, một em gái nõn nà ngồi tênh hênh.Chính là một em gái, hắn biết vậy là nhờ mái tóc đen nhánh, óng mượtnhư tơ, như vừa dùng SunSilk Bồ Kết buông xuống vai trần và ngực... Haibàn tay chuối mắn của em buông xuôi, cái mồm em chu lên trăng mà ngủhay là đòi hôn. Ðôi chân trắng muốt, thẳng như vừa được duỗi, cái váyđen xộc xệch.


Bênkia, có lẽ vì em giẫy cái váy xộc xệch để lộ... chiếc quần con rõ chữVictoria Secret ở giữa. Tất cả những cái ấy phơi ra trăng, rười rượinhững trăng làm trắng những cái đó có lẽ ban ngày không trắng; trănglàm đẹp lên. Chí Phèo tự nhiên thấy ứ đầy miệng bao nhiêu là nước dãi, mà cổ thì lại khô, hắn nuốt ừng ực,hắn thấy cái gì rộn rạo ran khắp người. Bỗng nhiên hắn run run. Ồ tạisao lại như thế được? Ðáng nhẽ chính em gái mơn mởn kia phải run mớiphải, cái "con nai vàng ngơ ngác" đã nằm ềnh ệch mà ngủ ngay trước mặthắn này.

Nhưng con nai vàng ngơ ngác ấy là Thị Nở, một tiên nữ như trong truyện cổ tích. Nàng có một vẻ đẹp mà như bông hoa khoe sắc dưới ánh trăng đêm rằm, như gái cứu net khoe hàng trước webcam, như con bán cam đang cân cho khách, như thằng xe khách đang mời chào kẻ đứng đường, như cái giường đang vẫy gọi cái cột...
Cáimặt của nàng quả là sự ưu ái của tạo hoá: nó cân đối đến nỗi người tacó thể tưởng tượng nếu thêm một chút thì thừa, bớt một chút thì thiếu.Cái mũi thì vừa cao, vừa sang, lại mịn màng như đẩy xe hàng. Đã thếnàng còn dùng LipIce, đôi môi mọng thêm phần quyền rũ, ẩn trong đó làhai hàm răng trắng như ngọc. Nàng chính là một viên kim cương hoàn mỹdưới sự gọt *** đến tỷ mỷ của tạo hóa. Một cơn mưa rào không thể đẹpnếu không có áng cầu vồng. Tiếng loa thùng xập xình không thể hay nếunhư thiếu đi thằng DJ và Blog Việt này cũng không thể tồn tại nếu thiếunàng.

Trong cái tiếngsét ái tình của thần Tình Ái đó, hắn liền vứt quăng ngay con PS củamình cạnh cột điện (tất nhiên không quên khóa cổ và khóa càng, giờ ăncắp như ranh, cẩn tắc vô áy náy mà). Hắn lao xuống kè đá như một cơnlốc màu da đen, nhanh như trảo chớp, hắn tóm lấy tay, kéo nàng dựa vàolòng và... bắt đầu thi triển 72 Thức Đong Gái Chân Kinh mà hắn đã tu luyện bao năm!

Chí Phèo: Chỉ mới gặp em thôi mà anh ngỡ như đã quen nhau từ kiếp trước.

Thị Nở: Ô, thật thế hả anh (mắt chớp chớp, đá lông nheo)

Chí Phèo: Uh, Xa em vài giây thôi mà ngỡ đã bao năm.
Thị Nở: Lại chém gió rồi, cho tí muối đê anh giai ơi!

Chí Phèo (tỉnh bơ): Emơi, ánh mắt em làm cả miền Nam chìm trong băng giá. Em cất tiếng cườilàm cả miền Bắc ngủ quên còn khi những giọt lệ em rơi làm 7 tỉnh miềnTrung chìm trong lũ lụt...

Thị Nở (suớng): Thật thế hả anh ?
Chí Phèo: Cả người em toát lên một vẻ quý tộc của Châu Âu, em mang làn da nâu của Châu Á...
Thị Nở: Trước đây da em đen lắm, ra đường chỉ toàn bit mặt thôi, từ ngày em thử dùng POND da em trắng hẳn ra
Chí Phèo: Thị Nở ơi, mình đính hôn nhé
Thị Nở (cảm thấy thật hạnh phúc): OK con gà đen...
Thếrồi... Nở chủ quan quên không xài POND chỉ có hai ngày sau thế là da Nởtrở về nguyên thuỷ, Chí Phéo ấy lại gởi cho Nở nhắn tin: "...Nở ơi cho anh xin lại cái nhẫn..."

Mình buồn lắm, chắc mình lại phải thử dùng NIPPON thôi... nghe nói: "Sơn NIPPON sơn mông cũng đẹp"...

Lần này thì mình khỏi sợ da mình đen, mặt mình xấu nữa rùi...

Vâng,đây cũng là một bài học kinh nghiệm cho các bạn gái trong việc giữ chânchồng mình. Hiện tại theo như thông tấn xã Con Vịt thì hãng sơn NIPPONđang có khuyến mại mua NIPPON trúng "Bế Em Về" 750 Li đời 2007. Các bạn đừng bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này, nhanh tay lên. Sơn NiPPON, sơn mông cũng đẹp!!!