Bồ là phở nóng tuyệt vời Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu Bồ là nơi tỏ lời yêu Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình Bồ là rượu ngọt trong bình Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo Nhìn bồ đôi mắt trong veo Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang Bồ giỗi thì phải xuống thang Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền Một khi túi hãy còn tiền Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh Một mai hết sạch sành sanh Bồ đi vợ lại đón anh về nhà Bồ là lều, vợ là nhà Gió lớn, lều sụp, mái nhà còn kia Vợ là cơm nguội của ta Nhưng là đặc sản thằng cha láng gi