Tâm sự của các bạn gái (All posts)

Đây là bài viết Tâm sự của các bạn gái (All posts) trong box Bàn Tròn Tán Gẫu, một box của chuyên mục Giải Trí; Hãy nói yêu em Thật chẳng hay ho chút nào khi đang thi cử mà em lại suy nghĩ linh ...

kết quả từ 1 tới 5 trên 5
  1. legendaireblader - 28-12-2007 12:03 AM
    Hãy nói yêu em

    Thật chẳng hay ho chút nào khi đang thi cử mà em lại suy nghĩ linh tinh. Vâng đúng như thế anh ạ, em lại hâm rồi.
    Đã nhiều lần em lo lắng cho tương lai của 2 đứa. Liệu sẽ ra sao nếu như chúng mình lấy nhau anh nhỉ? Trong đầu em luôn vẩn vơ câu hỏi : Trong em và anh, ai là người yêu nhiều hơn ?
    Câu hỏi ấy đối với anh là 1 sự ngu ngóc và tính toán. Đã bao lần anh nói em yêu mà cứ phải tính toán xem tại sao anh lại yêu em, hay ai yêu ai nhiều hơn, ai quan tâm đến ai nhiều hơn. Em cũng không biết đấy có phải là tính toán hay không ? Em nghĩ rằng mình đang sợ anh ạ.
    Em sợ những thứ không biết gọi tên như thế nào. Hay nói cách khác, em sợ cách mà anh yêu em. Anh là vậy, luôn sâu sắc và người lớn. Anh bao giờ cũng quan tâm đến em không bằng lời nói mà chỉ hành động, hành động, và hành động. Đôi lúc em đã tức điên lên khi thấy anh hầu như chẳng bao giờ đối xử với em theo cách mà các đôi yêu nhau khác hay làm. Anh không thích thể hiện trước mọi người. Anh nói "Yêu bằng hành động chứ không bằng lời nói". Có những người nói đấy rồi không làm. Còn anh thì ngược lại, làm đấy mà không bao giờ nói, không bao giờ kể lể là anh yêu em nên anh làm cái nọ cái kia, mà chỉ đơn thuần là anh làm vì em, thế thôi. Em đã rất hạnh phúc, nhưng không được trọn vẹn, vì còn thiếu những lời nói anh ạ. Em tham lam lắm, em cần cả 2 cơ, cả hành động và cả lời nói.
    Em biết anh rất yêu em, nhưng em không biết là ai trong số 2 chúng mình yêu nhiều hơn. Em không dám so sánh cái tình cảm hướng ngoại của em với cái tình cảm sống trong trái tim anh, vì điều đó là không thể, nhưng em lo và sợ....
    Nhỡ ra em yêu anh nhiều hơn anh yêu em thì sao????
    Nhỡ ra là như vậy.....
    Đối với người con gái : Nên yêu người yêu mình nhiều hơn, chứ không nên lấy người mình yêu nhiều hơn
    Em đã từng suy nghĩ rất nhiều, hôm nay cũng vậy, vì những lời nói của mẹ...
    Em sợ..........
    Thế nên
    hãy quan tâm tới em
    hãy ở bên em
    hãy là người chồng tốt của em
    và đặc biệt
    hãy nói anh yêu em nhất trên đời....
    được không anh??

    Các bài viết liên quan tới Tâm sự của các bạn gái (All posts):

  2. june - 28-12-2007 10:16 AM
    Nguyên văn bởi legendaireblader Xem Bài viết
    Hãy nói yêu em

    Thế nên
    hãy quan tâm tới em
    hãy ở bên em
    hãy là người chồng tốt của em
    và đặc biệt
    hãy nói anh yêu em nhất trên đời....
    được không anh??
    Tất nhiên là được rồi..

  3. legendaireblader - 03-03-2008 02:51 AM
    Thinkin' of u

    Đêm nay đã cố ngủ sớm mà không tài nào ngủ được Có lẽ do 2 cốc cà phê Bật dậy và lần tìm một hồi, ra 1 đống blog người quen với người xưa Trong đó có mấy love rivals của mình(nói là love rivals thì cũng chưa hẳn vì mình chả tranh chấp với ai cả). Thế nhưng dù sao cũng thấy cảm giác lạ lạ...Hờ hờ...Nghĩ lại cũng thật buồn cười, thỉnh thoảng lại lên cơn ghen với người ngày xưa chồng mình thích (tình cảm học trò vụng dại thôi), lại còn cũng hơi ghen 1 chút với những người thích chồng mình nữa chứ. Cái đó gọi là ảo hả
    Lâu rồi chả viết thư tình gì hết Cũng tại giờ thơ văn nó cạn kiệt rồi, tài năng thui chột rồi. Nghĩ lại thấy mình chưa bao giờ viết thư tình một cách mãnh liệt cho anh xã như các gái khác viết cho anh xã mình cả (dù anh xã đọc xong rồi cũng chỉ vứt đấy ). Nhiều lúc chỉ muốn bỏ ra 24 tiếng trong 1 ngày duy nhất chỉ nghĩ về anh để viết cho anh bức thư gọi là để đời mà sao khó quá chừng....Xin lỗi tình yêu nhé....
    Bao lâu nay cứ trêu nhau là "tình cảm đôi ta đã phai nhạt" cơ mà em biết là anh vẫn luôn ngấm ngầm sưởi ấm tình yêu 2 đứa Anh vẫn muốn đưa vợ đi xem phim này, rồi uống nước này Anh luôn cố tìm ra cái gì đó mới mẻ để giữ lửa cho chúng mình Đơn giản là các quán ăn khác nhau, quán cà phê khác nhau...Yêu anh hơn vì điều ấy Chả phải ai cũng có thể ở bên nhau ít nhất 4 tiếng đồng hồ / ngày như em và anh với tần suất 6/7 ngày/1 tuần. Để làm được điều đó em biết xã nhà em yêu em thế nào Em biết và luôn tin tưởng anh, anh ạ....
    Chả biết những dòng trên có được tính là thư tình dành cho anh hay không... Em nhớ đã có người viết cho anh lá thư dài 3 trang A4 kín hết chữ với đủ những hình ảnh tượng trưng và đẹp đẽ mà chỉ trong thơ ca mới có... Còn em, em chỉ biết viết những dòng suy nghĩ rất thật này....Anh luôn muốn nghe lời trái tim em nói đúng không? Lại thêm yêu anh hơn vì điều này.
    Năm tháng qua đi nhanh lắm...Chả mấy chốc em ra trường, đi làm, và chắc chắn sẽ còn khô khan hơn bây giờ...Nhưng em luôn thấy bình yên...vì em biết rằng anh luôn ở đây....Bên cạnh em....nhóm lên ngọn lửa tình sưởi ấm tâm hồn em....chỉ thế thôi....quá đủ rồi...

  4. legendaireblader - 15-03-2008 01:22 AM
    No name


    Hôm nay là một ngày đặc biệt, ngày mà Lồng đã trưởng thành thêm một bước mới
    Ngày mà Lồng hiểu rằng mình không cô đơn. Lồng buồn, và có những người cũng buồn cùng với Lồng. Lồng muốn gọi điện cho Ze, Beo, Siu nhưng mà dù sao thì mọi chuyện cũng đã kết thúc. Lồng đã tự giải quyết được rồi. Lồng sẽ luôn mạnh mẽ đối diện với mọi chuyện vì bên cạnh Lồng còn có nhiều nhiều những người yêu thương nữa. Cảm ơn mọi người vì cứ nghĩ đến mọi người là lại hết buồn, lại thấy hạnh phúc vì mình không bao giờ cô đơn.
    Ngày mà Lồng nhận ra rằng đôi khi những gì mình nhìn thấy chưa hẳn đã là sự thật. Không có gì là không thể xảy ra, và cũng không có gì là không giải quyết được. Lồng thấy mình tự tin hơn bao giờ hết, bởi lẽ hèn yếu thì sẽ không bao giờ làm nên trò trống gì.
    Ngày mà Lồng phải học cách tha thứ cho những điều tưởng chừng như khó chấp nhận. Những Lồng đã làm được. Lồng không muốn căm ghét ai cả. Giữ những điều bực bội trong lòng sẽ khiến con người ta già nua theo năm tháng, già rồi sẽ chết, và chết là hết. Vậy cuộc sống tươi đẹp thế sao không hưởng thụ mà lại làm khổ mình thế?
    Ngày mà Lồng biết rằng có thứ còn quan trọng hơn cả lòng tự trọng của con người. Hai người đều vứt bỏ đi tính sĩ diện và lòng tự ái để dũng cảm ở bên nhau. Biển có lúc nào không có sóng? Nhưng nếu vững tay lái thì không sợ bất kì một điều gì.
    Ngày mà Lồng thấy yêu nhạc của Đỗ Bảo hơn bao giờ hết. "Người còn yêu nhau sẽ trở về với nhau, và tình yêu còn mãi riêng dành". Những gì là của mình thì đâu cần ngày đêm nắm chặt lấy sợ mất, còn nếu nó đã không phải của mình thì có giữ cũng không được. Từ nay Lồng sẽ trân trọng tất cả những gì mình có dù cho nó là vô cùng nhỏ.
    Ngày mà Lồng yêu anh trai của mình lắm. Những lúc hoang mang, gọi cho anh, và rồi hỏi anh đang làm gì, anh về sớm được không? Lí do đơn giản là em muốn anh về sớm. Và rôi anh đã về sớm với mình. Và gia đình 5 người của mình lại ăn cơm với nhau. Hạnh phúc giản đơn mà sao đôi lúc chúng ta cứ tìm ở đâu xa?
    Ngày mà em nhận ra rằng em yêu anh hơn bất kì điều gì trên đời. Và em biết anh cũng yêu em, chỉ mình em.....Thế là quá đủ.
    Và ngày mà sau 1 tuần mất net, Lồng lại trở lại để viết entry này, thông báo với mọi người rằng : Lồng vẫn ổn.

  5. legendaireblader - 20-03-2008 08:25 PM
    Ngôi sao xanh

    Ngày xưa...khi em còn đang mê mải theo đuổi một cái gì đó dường như xa vời...lúc ấy trên trời luôn chỉ có 1 ngôi sao sáng nhất. Đó là ngôi sao màu da cam. Em đã luôn nhìn về ngôi sao ấy suốt 1 năm trời...Lần nào nhìn lên bầu trời cao rộng, em cũng chỉ thấy mỗi ngôi sao đó mà thôi...
    Thế rồi một ngày...bên khung của sổ tầng 2 ấy...em đã vô tình bắt gặp ánh mắt anh...vô tình xốn xang bởi nụ cười ấy...em gọi anh là Cười Hiền của em...
    Và thế là mỗi buổi tối...bên ngôi sao màu da cam kia...tự dưng hiện lên rõ ràng một ngôi sao xanh...Sao xanh có ánh sáng không rực rỡ như ánh lửa cam xa xôi ấy...nhưng sao xanh lại rất hiền hòa...đi bên em trên mỗi vòng quay của chiếc xe đạp nhỏ...
    Có lần trời mưa to lắm...tối hôm ấy em đi xe đạp về trên con đường quen thuộc...để mặc nước mưa rơi nhòe trên khóe mắt...em vẫn ngước lên bầu trời tìm ngôi sao xanh của em...Nhưng ngôi sao không ở đó...Em lo sợ...Em cô đơn...Ngôi sao xanh ấy đã bỏ rơi em dưỡi trời bão tố...làm mi em nhòe nước...
    Rồi em về nhà...Những giọt mưa cuối cùng của ngày hôm ấy rơi xuống vai em khi em ngần ngại rũ bỏ khỏi người chiếc áo mưa to và ướt...Em buồn...Những giọt nước lăn trên má em là mưa hay nước mắt...Em cũng không rõ...Chỉ biết là nhiều...Và hai má em lạnh buốt...
    Đã 12 giờ đêm...Ngoài trời không còn mùi đất ẩm...Trời mùa hè với những trận mưa bão sẵn sàng đổ ập lên những con người bé bỏng giữa cuộc đời cuối cùng cũng đã dọn sạch những vũng nước trên mặt đường bê tông cũ kĩ...Em nhẹ nhàng đi lên gác...Mọi người đã ngủ say...Còn em thì chưa thể...
    Bởi lẽ...
    Em phải đi tìm ngôi sao xanh của em...Ngôi sao xanh ấy là của em cơ mà...Sao xanh đã bỏ em lại dưới những hạt mưa lạnh lùng...Thế mà em vẫn không tin vào điều ấy..Em phải đi kiếm tìm ngôi sao xanh của em...
    VÀ rồi...Em lại thấy ngôi sao màu da cam...Em mỉm cười...Và...tiếp tục tìm kiếm...Ngôi sao xanh của em kia rồi...Ngôi sao của em vẫn ở đó nhìn ngắm em...Giờ thì em tin...Ngôi sao xanh đã bị mây và mưa che khuất...Em không thấy sao không có nghĩa là sao đã bỏ em lại mà ra đi...Giờ đây sau cơn giông...Sao lại đứng đó...Nhìn em...một cô bé yếu đuối vô cùng, sợ mất những điều quý giá nhất vô cùng...Em biết rằng ngôi sao xanh luôn ở bên em...Kể từ đó...
    Ngày hôm nay...Em nhìn lên bầu trời...Ngôi sao da cam đã biến mất...Chỉ còn lại ngôi sao xanh...Sao xanh giờ đã biết nhấp nháy chứ không chỉ mang bên mình thứ ánh sáng lạnh lùng như trước...Cái nhấp nháy ấy khiến em lo sợ rằng một ngày nào đó ngôi sao xanh ấy sẽ biến mất vĩnh viễn..Em sợ bị cô đơn trên cõi đời này...
    Thế những...Trải qua bao nhiêu năm tháng...qua bao nhiêu trận giông bão...Sao xanh của em vẫn tồn tại...Em có thể nhìn thấy...cũng có thể không nhìn thấy...Nhưng em biết rằng...Ngôi sao xanh vẫn theo em trên từng nẻo đường dài bụi bặm...và vẫn luôn trở về nhà cùng em...Để mỗi buổi tối...Khi nhìn lên bầu trời...Em không bao giờ cảm thấy cô đơn cả...

    Anh à...
    Có 1 điều anh không biết...
    Từ khi anh xuất hiện trong tiềm thức của em...
    Từ buổi sáng hôm ấy...
    Từ khi có cái nhìn từ cửa sổ phòng học nơi tầng 2 ấy...
    Bên đời em đã xuất hiện một ngôi sao xanh...